Truyện ngắn: Cậu em đồng nghiệp.

Thằng em đồng nghiệp tôi người miền Tây. Đang học giỏi, đến lớp 8 thì mẹ nó chết. Buồn quá, nó ra tiệm game, rồi bỏ học luôn. Lớn lên, nó lên Sài Gòn tìm việc làm. Đi lang thang, được người nhà cho vài trăm, nó chạy được xin làm chân bảo vệ.

Trong đội bảo vệ, nó là đứa không thể thiếu, vì nó chuyên nghiệp nhất, và tập trung công việc. Tôi thì ngơ ngơ.

⁃ Anh Phi ơi. Anh cho em bán điện thoại cho anh đi.
⁃ Anh có laptop chứ đâu có điện thoại.
⁃ Thì anh mở thêm điện thoại đi.
⁃ Không được. Cái điện thoại rất khó. Em đã tháo, mở một cái điện thoại nào ra xem chưa?
⁃ Dạ chưa.
⁃ Khi nào tháo, mở thành thạo một cái điện thoại, khi đó mới có thể kinh doanh điện thoại.
Tôi không có năng khiếu tháo lắp máy móc. Con trai trong họ tôi, ai nấy đều tháo lắp máy giỏi. Đặc biệt có ông Đương, em thứ của ông nội tôi, tháo lắp chiếc máy nổ khi mà cả xã mới trông thấy nó lần đầu tiên.

⁃ Anh tính cho tiền để mày đi học lập trình. Chịu không?
⁃ Thôi anh ơi, tuổi em (24 tuổi) còn học hành gì nữa.
⁃ 24 tuổi còn rất trẻ. Anh đây 27 tuổi mới tốt nghiệp đại học.
⁃ Nhưng mà mất thời gian lắm. Làm bảo vệ về mệt thấy bà cố luôn.
Quả thật, làm bảo vệ, hay phải nhìn ngó, đi đi lại lại. Ông Trời sắp xếp thật tài tình. Không ai có thể làm 2 công việc cơ hữu cùng một lúc.

-Muốn mở tiệm điện thoại thật à?
⁃ Dạ vâng anh. Mở thì lấy tên anh, em làm thợ sửa máy, kiểm tra máy cho anh.
⁃ Tiền đâu mở? Anh cho mượn hết tiền rồi.
⁃ Xạo! Em thấy ngày nào anh cũng bán được nhiều sách. Anh cho em mượn 10 triệu là em mở được tiệm rồi. Anh em mình không mất tiền mặt bằng (tại lấy toà nhà đang bảo vệ làm mặt bằng tập kết máy luôn, mùa dịch tôi đã thử với laptop và thành công).
⁃ Thế thì, anh sẽ gọi vốn cho 20 triệu luôn. 10 triệu đi buôn thì phải có 10 triệu dự phòng, bảo hiểm cho mọi rủi ro. Khi nào cũng phải có dư 10 triệu trong túi. Dọc đường mất máy của khách thì sao?
Có một tác giả người Trung Quốc chế ra được một cái máy, mà chỉ cần cắm dắc nối vào máy đích, là biết được máy đích có bao nhiêu cái tụ điện bên trong. Mọi thợ sửa điện thoại chuyên nghiệp đều phải mua bản quyền của hắn, 100 usd/máy.
⁃ Ok anh.
⁃ Lời anh chia: cho anh 51%, em 49%.
⁃ Không anh. Anh là chủ, anh lấy 70%, em lấy 30%.
⁃ Ok tuỳ. Chưa hứa trước, có vốn anh đưa cho.
⁃ Dạ cám ơn anh.
Cô giáo tôi bảo tôi dạy cho nó, để nó thi lấy bằng cấp 3.

Ảnh: Cậu em đang tét máy hộ tôi.

One comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s