Truyện ngắn: Bữa cơm gia đình. Ông chủ ngân hàng và đàn em.

Chuyện kể rằng, Tôn Phi là anh họ, là anh cả của một đàn em họ rất đông đúc, tại bà nội của Tôn Phi là chị của bà ngoại bọn này.

Vào năm 21 tuổi, Tôn Phi nghèo nhất mâm cơm này. Nhưng cô bảo tôi thông minh nhất. Cô bảo rằng sau này tôi sẽ giàu nhất đám.

Vào năm 28 tuổi, Tôn Phi phát tài nhờ bản quyền sáng tác trên Amazon. Ngày cuối tuần, Tôn Phi về nhà cô, chiêu đãi cô và các em một bữa cơm.

Trên bàn ăn, chỉ còn một nửa số người của 7 năm trước. Đa số các em họ của Tôn Phi bể nợ, lúc nền kinh tế “dumping”. Lúc này, thiên hạ nhầm tưởng rằng tôi làm chủ ngân hàng cho vay tín chấp Naomi, một ngân hàng có số vốn lưu động lớn thứ ba Đông Dương.

  • Anh không phải là sếp của ngân hàng Naomi. Anh chỉ là trưởng phòng sáng tạo thôi. Anh không phải bên xét duyệt hồ sơ. Cho nên, anh không có tiền để cho các em vay.
  • Thì anh nói với giám đốc ngân hàng một cái cho chúng em là được mà. Cậu em họ nũng nịu.
  • Anh bán bản quyền ý tưởng ngân hàng số Naomi cho một tỷ phú ở Sài Gòn. Ông ấy trả 1 triệu đô, còn cho anh là trưởng phòng sáng tạo của ngân hàng. Anh đã chi hết cả rồi, cho nên không có cho các em vay. Mỗi ngày, anh có tăng lên 2 triệu đồng trong tài khoản, để chi tiêu hết trong ngày đó. Còn các em vay nhiều quá thì anh không có tiền.
  • Anh chi gì mà nhiều thế?
  • Anh tài trợ cho Liên đoàn ký giả As châu 20 tỷ. Anh mua một ngôi nhà ở quận 7 là 2 tỷ. Rồi anh trả lương , ứng trước 3 năm lương cho các nhân viên nhà xuất bản Sống Mới của anh. Vậy là anh chỉ còn nhiêu đó. Các em không nên kinh doanh gì cả. Các em nên đi làm thuê. Kinh doanh rồi sẽ vỡ nợ.
  • Dạ.
  • Mỗi ngày 3 bố con anh tiêu hết 1.5 triệu. Này nhé, ăn sáng 200k, ăn trưa 100k, ăn tối 700k, điện nước 300k, phát sinh 200k nữa. Còn lại 500k, con gái anh bỏ lợn. Các em muốn vay tiền, các em nộp cho ông Trầm Phương, giám đốc ngân hàng Naomi. Anh cũng chỉ là người làm công ăn lương thôi. Vậy nhé.
  • Vâng ạ.
  • Sáng ngày mai, thủ quỹ lại gửi cho anh 2 triệu. Anh và các con tiêu hết 2 triệu đó trong một ngày.
    Cứ như vậy, không có dư, song cũng không thiếu. Mấy đứa có tiền cho anh vay thì được, ai lại vay của anh.

3 comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s