Truyện ngắn: Nhà báo và con chó.

Chuyện kể rằng, chiều chiều, Tôn Phi đi dạo bờ hồ.

Một ngày nọ, tôi lại đi dạo lúc 5h chiều. Có một người gọi:

  • Anh gì ơi!
  • Ơi. Tôi trả lời.
  • Anh mua giúp tôi con chó này đi. Tôi bán chó để lấy tiền ăn, tiền trọ.

Tôi suy nghĩ thoáng về lời mời đó. Thực ra, không phải lúc nào tôi cũng có tiền. Song, ai mời mua gì, tôi cũng mua ủng hộ họ. Nhiều khi thương quá.

Tôi nói với người bán chó:

  • Anh có số tài khoản không? Tôi nhờ bạn chuyển khoản vào cho. Nay tôi không mang theo tiền mặt.
  • Dạ không ạ. Em có học hành gì đâu mà có ngân hàng ạ.
  • Anh thiếu bao nhiêu đóng phòng?
  • Dạ thiếu 1 triệu ạ.
  • Đợi đây 30 phút nha, tôi về nhà lấy tiền ra.
  • Dạ.

Tôi bước chân đi. Người đó chạy lại víu vào áo:

Anh gì ơi. Anh cầm chó về trước đi.

Tôi cười, hỏi người bán chó:

  • Thế anh không sợ tôi lấy chó của anh rồi đi luôn không trả tiền à?
  • Không ạ. Chiều nào em cũng thấy anh đi dạo hồ này. Em đoán anh là người tử tế.
  • Vậy thì bạn đi cùng tôi về nhà.

Tôi dẫn người đó và con chó về phòng. Người Sài Gòn qua mùa dịch không còn gì. Nhiều người phải bán đi những thứ cuối cùng. Mình mà giúp họ nhiều, coi chừng mình cũng chết đói. May mà, ngày mai sẽ có người mua sách cho mình.

Thế là, trong xóm trọ tôi nuôi toàn chó và mèo. Chó và mèo ăn hết nhiều hơn người ăn.

Tôi vào, rút tiền xong, đưa cho người chủ chó. Người chủ chó trao chó cho tôi. Tôi bảo anh:

  • Thôi, anh dắt con chó về đi. Chó là bạn của người, đừng có bán đi. Để mà nuôi. Sau này có thì gửi lại tôi tiền.

Thực ra, tôi không dám nuôi chó trong nhà nữa. Một mình mình còn chưa lo được, thêm một miệng chó nữa lấy gì nuôi.

  • Dạ, cám ơn anh Phi.
  • Sao bạn biết tôi tên Phi?
  • Nãy chị chủ nhà gọi tên anh thì tôi biết thôi.
  • Ừ cám ơn bạn.
  • Mình đi dạo bờ hồ chút nhỉ.
  • Dạ vâng anh.

Tôi và người đó ra bờ hồ. Tôi bảo người đó, đi gom giấy rồi làm hộp bán. Người ấy bảo:

  • Dạ, em sẽ làm theo lời anh.

Rồi chúng tôi chia tay.

Từ đó, đến nay hai bên không có tin tức gì.

Trong lòng tôi tin tưởng rằng, người bạn đã khởi nghiệp thành công. Có gì khó đâu, ở quận 7 này buôn ve chai cũng đủ sống.

Một truyện ngắn của nhà văn Tôn Phi.

Ủng hộ quỹ viết văn của nhà văn Tôn Phi:

142720499-ACB Nghệ An- Tôn Phi

0344331741-MB Nhà Bè-Tôn Phi

tonphi2021@gmail.com

Trân trọng cám ơn quý vị.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s