Truyện ngắn: Cô lễ tân của tòa nhà.

Tòa nhà nơi tôi đang làm việc là tòa nhà rất đặc biệt. Các ông lớn của Anh, Singapore, Đức, Mỹ đóng đô đây cả. Vì vậy, tôi phải chạy chọt một số tiền kha khá mới được vào đây làm bảo vệ.

(Bữa vào làm hôm đầu tiên, cô cả của tôi khóc vì thương cháu vất vả).

Thực ra, lương lễ tân và lương bảo vệ không hơn nhau bao nhiêu. Lễ tân chỉ hơn bảo vệ có 500 000 đồng một tháng. Đổi lại lễ tân có quyền lợi lâu dài trong tòa nhà, tăng chức được. Bảo vệ rất khó tăng chức, mà nếu tăng chức thì rất căng thẳng. Lễ tân càng tăng chức càng nhàn hạ. Lúc thong thả, nàng bật máy tính ra, sửa từng lỗi chính tả, ngữ pháp cho các cuốn sách của tôi.

Tôi đem bản thảo cuốn Bố và con gái lên cho cô lễ tân đọc. Cô gái cười sắp ngất.

  • Anh có con gái rồi à?
  • Vợ đâu mà có con.
  • Viết như đúng rồi ý. Chém gió vừa thôi.
  • Ohlala.
  • Ngày xưa em cũng định thi nhân văn nhưng mẹ bắt em thi kinh tế.

Thời nay, người học ngành này đi làm ngành kia là bình thường. Ngành ngân hàng, không nhất thiết học kinh tế, ngân hàng, thương mại ra nữa. Ở chỗ tôi, cử nhân vật lý, cử nhân Anh văn vào làm nhân viên ngân hàng là chuyện thường, miễn là làm được.

Tôi khen cô bé:

  • Em làm lễ tân khéo thật đấy. Khách rất hài lòng.
  • Làm như anh mới khó. Làm lễ tân như em thì cấp ba cũng làm được.
  • Anh Phi ơi, em tư vấn cho anh nè.
  • Gì?
  • Anh nên in tất cả các cuốn bìa màu hồng, con gái rất thích và sẽ mua.
  • Thật thế hả. Ok. Tuân lệnh.

Bảo vệ chỗ tôi là một đế quốc. Suất ăn của dân lao động bình thường chỉ có 25 000, nhiều là 30 000 phần cơm hộp. Bữa dịch, một suất ăn của bảo vệ chúng tôi là 70 000 đồng. Chưa kể, ban quản lý tòa nhà đem thùng sữa bắt uống ngập mặt. Trong đội bảo vệ, tôi là đứa “đần độn” nhất, vì đi bấm chip lúc nào cũng thiếu 1-2 con chíp.

Lúc dịch, tòa nhà không có khách, mỗi đám bảo vệ với đám lễ tân đứng ở sảnh ngồi chơi với nhau. Mọi người xúm lại chỗ anh bảo vệ Tôn Phi. Bữa ấy bán sách như xắt chuối. Cô lễ tân bày cho tôi mở nhà xuất bản.

  • Anh đã nghĩ đến từ lâu.
  • Anh nên đăng ký mở nhà xuất bản ở Singapore. Không biết, em đăng ký cho.
  • Đăng ký ở Việt Nam mới đẳng cấp. Tôi trả lời nàng.
  • Anh Phi ơi. Một ngày nào đó, anh sẽ đi khỏi tòa nhà này phải không?
  • Đuổi anh đi à?
  • Không. Muốn anh ở lại chứ.
  • Yes. Một ngày nào đó anh sẽ đi. Nhưng không phải bây giờ.
  • OK.
  • Anh phát triển nhà xuất bản của mình nhé. Nghề của anh phát triển được, nghề của em không phát triển được.

Qủa thật, lương lễ tân tòa nhà, 10-15 triệu là hết. Nhưng nhà xuất bản thì có thể bán được 100, 1000, thậm chí 1 triệu quyển một ngày, nếu may mắn. Triết gia Lê Minh Tôn đã set up (cài đặt) được một hệ thống hoàn toàn tự động. Giả sử đêm nay có 1 triệu người Việt mua sách thì sáng mai tập đoàn Charlie có 50 triệu đô. Thời gian trễ để rút tiền từ ngân hàng Anh về ngân hàng Việt Nam là 3 ngày.

Tôi hay tạ ơn nàng bằng một ly trà sữa, căng-tin tòa nhà. Nàng đòi thêm, mỗi lần chụp ảnh quảng cáo sách là 100 000 đồng.

Thôi chào các bạn, sáng nay nói chuyện vui đến đây đủ rồi, tôi đi mua trà sữa cho nàng đây.

Mời quý vị đặt mua sách: Bố và con gái để ủng hộ nhà văn Tôn Phi tại đây:

Số tài khoản :142720499-ACB-Tôn Phi.

Liên lạc tác giả: tonphi2021@gmail.com

Paypal: tonphi93@icloud.com

Wise: tonphi2021@gmail.com

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s