Truyện ngắn: Hai bố con đi chúc Tết

  • Bố Phi ơi. Hôm nay mình đi chúc Tết ai?
  • Đi chúc Tết bác Tấn Quan.
  • Tại sao đi chúc Tết bác Tấn Quan đầu tiên?
  • Vì bác ấy sống một mình.

Bác ấy có 1 tỷ 2 trong thị trường chứng khoán. Bác ấy học kinh tế Quy Nhơn ra, nên số tiền đó là có thật. Nhưng bác ấy ăn uống hằng ngày thì toàn mì với rau. Bố sang nhiều lần, không khi nào thấy trong bữa cơm có thịt. Bữa nào khá thì cục trứng gà luộc. Mà bác ấy cũng không có nồi nấu đồ ăn nữa. Ấm đun nước cũng không có. Tất tần tật trong một cái nồi cơm điện.

Bố khuyên bác ấy tháo 1 phẩy 2 tỷ ra, đầu tư vào một cửa hàng. Chẳng hạn, với cái não của bác ấy, mở cửa hàng phở hay bún thì hợp. Bác ấy không nghe. Suốt ngày cắm mặt vào màn hình máy tính để theo dõi thị trường chứng khoán.

  • Rồi không ai khuyên bác ấy à? Con gái Bảo An lấy làm ngạc nhiên.

Ai khuyên được. Bác Người Mường bên Đài Loan, gửi 1 triệu về cho bố Phi, bảo bố Phi đưa bác Tấn Quan đi ăn, sửa sang lại đầu tóc. Bây giờ bác Tấn Quan đỡ hơn trước rồi đấy.

  • Tuyệt vời bố Phi.
  • Chuyện.
  • Con người thời nay sống như gà như vịt. Không ai chăn.
  •  Bố Phi ơi. Con biết là bố không cho không ai cái gì. Chắc chắn là bác Tấn Quan phải có cái gì đó cho bố lợi dụng. Đúng không ?
  • Đúng rồi con gái.
  • Để con nói nhé. Bác Tấn Quan là người kẹt xỉn, như bố thường nói. Mà bố Phi thì luôn đề phòng cho một vụ cướp tiếp theo đối với nhà họ Tôn. Thế thì, tiền bạc của bố, của tập đoàn Charlie, chắc chắn để trong két sắt của bác Tấn Quan.

Tôi nhìn ra chỗ khác, bận viết bài, không trả lời con gái. Nó dùng phương pháp loại suy, nó luận ra được.

Tôi nói với con :

  • Sau này, cho bác Tấn Quan làm thư ký nhà băng, giữ tiền cho anh họ con thì hợp lý. Còn cho bác Tấn Quan đi làm phát minh, sáng chế thì bác ấy không làm nổi đâu.
  • Vì sao ?
  • Vì bác ấy là đứa trẻ cao tuổi,  tính hay hờn dỗi. Giống hệt tính mẹ M. của Bảo An.
  • Mình đi tay không sang nhà bác Tấn Quan hả bố Phi ?
  • Ghé tiệm phở, con vào mua cho bác ấy một tô phở, đừng chọn phở tái, bác ấy chỉ ăn phở chín.

Con gái bưng tô phở ra, cầm thẻ ngân hàng của bố nó, quẹt vào máy thanh toán. Con gái nhoẻn miệng cười. Nó hỏi :

  • Bố Phi ơi. Khoản tiền 2 triệu đô để trong ngân hàng nước ngoài của bố, là thật hay là giả.
  • Là giả.
  • Thế tại sao bố vẫn rút ra được ? Sau này người ta đầu tư vào nên bố mới có số tiền thật đó. Phải không?
  • Nó vốn là đồ giả. Nhưng mình cho đi. Thế thì giả lại hóa thành thật.
  • Hihi. Bố Phi ăn gian.
  • Ờ thì. Nhưng bố Phi có lấy của ai đồng nào không ?
  • Không.
  • Bố còn cho người ta nữa chứ.
  • Bố Phi xịn xò quá. Thơm bố Phi cái.

Ông bố « tảo hôn » đưa má ra, con gái thơm cái chụt. Hai bố con ngồi taxi sang nhà người bạn cũ kỹ.

Viết xong lúc 18h30 ngày 01 tháng Hai năm 2022.

Tôn Phi (triết gia Lê Minh Tôn).

Đặt mua sách Bố và con gái- một tiểu thuyết của nhà văn Tôn Phi.

Gía: 460 000 VNĐ. Tại đây: tonphi2021@gmail.com

Số tài khoản: 142720499, ngân hàng ACB chi nhánh Nghệ An. Chủ tài khoản: Tôn Phi.

One comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s