Truyện ngắn: Cô em cùng lớp lên thăm anh Phi.

Tôn Phi đang ngồi đánh máy dưới sảnh. Điện thoại trực reo lên. Ở đầu kia đường dây, thằng em cùng đội bảo:

  • Anh Phi ơi. Có người đến tìm anh nè.
  • Ai đó?
  • Không biết. Con trai hay con gái?
  • Con gái.
  • Uhm. Để anh lên.

Bé Quỳnh cùng lớp, bàn dưới, lên thăm anh Phi. Tôi nói với thằng em bảo vệ:

  • Cu em tối nay làm thay anh nha. Tiền công hôm nay (210 000 VNĐ/ngày) cho em. Lát về anh có thưởng.
  • Dạ anh cứ đi đi. Mấy giờ (về) thì đi.

Tôi thay quần áo rồi bấm thang máy lên sảnh. Tòa nhà tôi có đầy đủ mọi phương tiện, nên tôi để bộ áo vest và mọi đồ dùng sách vở ngay trong tòa nhà. Phòng tắm thì bằng cái bể bơi.

Ở trên, Quỳnh đi con xe ga at-ti-la đợi sẵn. Thấy tôi lên là vẫy lại.

  • Đi ăn món gì đi anh Phi. Ra cầu Ánh Sao nha?
  • Ok. Bữa nay anh không có tiền đâu đấy.
  • Ừ, anh cứ lên xe. Hôm nay em bao.

Cô em lái xe như điện giật. Tôi ngồi sau cũng không nói gì.

  • Có những khả năng mà không được sử dụng và phát triển thì ngày càng bị mai một😂
  • Ok bé Quỳnh.
  • Anh về làm văn phòng cho chú em đi.
  • Anh không thích hợp làm văn phòng.

Cô gái không biết đường, lộn đường, nên dừng xe, đổi người lái. Tôi lái.

  • Thi thoảng có hứng e cũng làm thơ đó. Xong bị lôi về thực tại cuộc sống nên mất hứng thơ văn😫.
  • Anh biết.
  • Hồi sáng em gửi file word bài Chinh phụ ngâm khúc, anh nhận được chưa?
  • Anh nhận được rồi. Đã đưa lên Amazon rồi.
  • Cám ơn anh.
  • Rồi có người mua, anh chuyển tiền cho.
  • Cám ơn anh nhiều nhiều.

Ngày xưa mấy đứa hay sang phòng tôi, mượn sách vở về. Chưa thấy đứa nào trả. Mà tôi vẫn cho mượn tiếp.

  • Anh bán cho em cuốn Văn học dân gian nha.
  • Anh cho luôn, mua bán gì.
  • Không, em mua cơ, em không nhận không của anh đâu.
  • Ok, thế thì 460 000.
  • Tiền mặt cho anh luôn. Vừa nói, nàng vừa rút ra tờ 500 k mới coong, dúi vào tay tôi. Vì khả năng từ chối rất kém nên tôi đút tờ tiền vào ví, mai là có tiền cà phê với ông bạn.

Hai đứa ăn thịt chim nướng như hồi sinh viên. Hồi đó còn đủ nhóm 7 đứa. Mỗi năm một vơi đi. Đến năm cuối, chỉ còn Quỳnh, tôi, Ngọc, với một đứa gì đó nữa. Ngày mãn khóa mới biết tên nhau.

  • Em thấy bằng của anh rồi. Nó được chấp nhận. Anh đi học thạc sỹ đi anh Phi.
  • Không.
  • Tại sao?
  • Nếu học thì anh học thẳng hệ tiến sĩ luôn.
  • Có thế chứ. Anh giỏi nhất nhì lớp. Ai lại đi buôn. Anh phải về trường đi dạy.
  • Em thấy nhà xuất bản của anh có hay không?
  • Qúa kỳ diệu luôn nè. Anh Phi ơi.
  • Ơi.
  • Sức sáng tạo của anh khủng khiếp quá. Hồi đại học đã thế rồi, giờ lại hơn thế nữa. Mọi người đều khâm phục anh.
  • Thôi đừng nịnh nữa. Ăn đi cho no rồi về.
  • Dạ.

Ngày xưa, cô bé toàn chép bài thi của tôi. Chép từ năm nhất qua năm ba, và cuối cùng nàng thi đỗ thạc sỹ. Tôi chỉ mới cử nhân. Mà thực ra không cần thi lên nữa thì người ta cũng biết trình độ mình rồi. Tôi quản trị dự án khoa học giỏi hơn học bài chuyên môn. Các bạn gửi sách lên cho tôi bán nhiều lắm. Có lãi là làm. Quỳnh làm được Chinh phụ ngâm khúc, cũng gửi lên để tôi bán hộ. Cô em học hành cận thị, mãi không chịu lấy chồng. Hai năm học thạc sỹ sắp xong, rồi lại về trường cấp ba gõ đầu trẻ. Nàng hợp làm cô giáo cho yên phận.

Bây giờ cuộc sống bị đo bằng giá trị vật chất quá anh Tôn Phi ạ. Không làm ra tiền là không có giá trị gì rồi. Không có tiếng nói gì trong gia đình hết. Chồng nhìn bằng nửa con mắt.

  • Phụ nữ ở nhà nuôi con cho là quá tốt rồi. Nhiều người mong có vợ như vậy còn chưa được. Thời nay, đừng mong làm giàu. Đủ ăn, đủ nuôi con, là hạnh phúc mỹ mãn.
  • 2 vợ chồng em không cùng quan điểm và cách suy nghĩ ạ.
  • Anh có vợ, thì anh cũng để vợ ở nhà, không cho vợ đi làm. Tôi trả lời.
  • Nên em về vật chất không đến nỗi đói khổ, nhưng tinh thần không thoải mái.

Quận 7. Hồ về đêm, đầy ánh sao. Tôi đang nhẩm trong đầu, làm sao để cân đối được tài chính của tập đoàn Charlie. Bạn bè bơm vào nhiều lắm rồi, không thể bắt họ bơm thêm được nữa. Nàng nhìn sang, cả hai nhoẻn miệng cười. Tôi nhìn em, em đỏ mặt, em không nói, khiến cho lòng tôi bồi hồi. Thời sinh viên còn trong sáng, giờ quên đi.

Đặt mua sách Cô em cùng lớp-một tiểu thuyết của nhà văn Tôn Phi.

Số tài khoản: 142720499-Ngân hàng ACB-Chủ tài khoản: Tôn Phi.

Liên lạc tác giả: tonphi2021@gmail.com

Số điện thoại: 0344331741

Trân trọng cám ơn quý vị.

Đặt mua tiểu thuyết Cô em cùng lớp của nhà văn Tôn Phi

Buy the book with the price of 460 000 VNĐ

20,00 US$

One comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s