Chợt thấy lại mình trong mỗi sớm mai.

Mùa này, ở quận 7, lá rụng.

Mỗi đợt gió trút là hàng loạt lá rơi.

Mỗi sớm mai, hai bố con đi dạo phố.

Tôi nhớ về bố mẹ ở quê, bên chiếc bàn thợ may và chiếc máy may. Bao hoài vọng dọc về theo phố cũ.


Bao nhọc nhằn hằn trên lưng mẹ
Nỗi ưu tư phủ trắng mái đầu cha.
Ta nhớ về những kỷ niệm đã qua. Tiếng thời gian. Ngày lại ngày, in dấu chân ai.

https://youtube.com/shorts/FpvymwD2bVg?feature=share

2 comments

Leave a Reply to Ngọc Tùng Đậu Cancel reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s