Cô hàng xóm (tiếng Việt)

Sau đây, tôi xin kể về lược sử hình thành và phát triển của Hội đàn ông không sợ phụ nữ, mà tôi là một trong những thành viên chủ chốt, đã liều mình sáng lập.

Chuyện kể rằng, đó là vào cuối năm 2017, chính xác là vào tháng 12, ở Bình Dương xảy ra một vụ vợ chặt đầu chồng rồi ném vào thùng rác . Trước tình hình cấp bách đó của thời đại, tất yếu là cánh đàn ông trong xóm trọ phải tập trung lại bên bàn uống trà trước cửa phòng tôi.

  • Bọn đàn bà thật là độc ác. Ông thầy giáo dạy toán thốt lên.
  • Chúng nó chuốc cho chúng ta uống say, rồi rình đến nửa đêm lén dậy cầm dao cắt đầu chúng ta bỏ thùng rác.
  • Thật là manh động. Một tiếng nói thảm thương nữa xen vào.
  • Mỗi người đàn ông không ai có hai cái đầu để mất, cho nên cần phải có một tổ chức để nam giới bảo vệ lẫn nhau.
  • Tao đặt tên là “Hội đàn ông không sợ vợ”. Anh bạn trọ người Thanh Hóa, khắp thân mình xăm trổ đầy những rồng với rắn quả quyết. Anh này có cô vợ người cùng xã, cả hai vợ chồng đưa nhau vào Sài Gòn làm ăn. Hàng ngày, chồng đi làm thợ xây ở nhà văn hóa Thanh Niên đang xây dở gần bến xe buýt, vợ thì bán quán phụ mấy bà chủ, kiếm thêm cá và thịt vào bữa cơm. Nhân lúc vợ đi vắng, anh hùng hổ đề xuất cho năm, sáu người đang nghe về danh hiệu đó.
  • Không được, nếu là “Hội đàn ông không sợ vợ” thế thì tớ chưa lấy vợ, tớ không được tham gia Hội à? Anh bạn hàng xóm người Thái Bình thân thiết chữa lại. Y chưa có vợ, nhưng lại rất ủng hộ sáng kiến của mọi người.

Tôi nãy giờ nghe ngóng câu chuyện, nói với các anh em:

  • Tớ đề xuất thế này. Tớ đặt là “Hội đàn ông không sợ phụ nữ”. Này nhé, đó là một danh hiệu rất bao dung, ai cũng tham gia được. Chúng ta không chỉ không sợ vợ, mà cho dù có là mẹ vợ, chị vợ, họ hàng hang hốc nhà vợ kéo đến de dọa, chúng ta cũng không sợ gì sất. Các bạn biểu quyết xem tên gọi ấy cho hội có được không?

Tất cả đám đông nhiệt liệt hưởng ứng. Ngày hôm ấy là chủ nhật, chúng tôi tràn đầy ý tưởng, và lên kế hoạch làm việc tiếp theo.

Ông thầy giáo già không lấy nổi vợ, sau niềm phấn khích đó, nói:

  • Bọn đàn bà có lý thuyết nữ quyền các đồng chí ạ. Chúng mình cũng cần phải có cương lĩnh chính trị của chúng ta.
  • Đúng vậy, cần tìm một nền tảng lý luận mới được. Một tiếng phụ họa xen vào.

Cả đám đàn ông nhốn nháo nhìn nhau . Thuyết bảo vệ phụ nữ thì có, chứ thuyết bảo vệ đàn ông khỏi nanh vuốt phụ nữ thì chưa ai đọc thấy ở đâu khi nào. Xong rồi, tất cả đàn ông trong xóm trọ đều nhìn vào tôi, không thể khác được. Anh chàng xăm trổ khắp người trỏ vào tôi và ôn tồn:

  • Đây, có chú Phi nhà ta văn chương lai láng, sao không bảo chú ấy viết luận cương đi.
  • Đúng đấy, anh bạn người Thái Bình xen vào.
  • Viết thì tớ sẵn sàng viết thôi, tôi đáp. Nhưng các cậu phải bảo vệ bí mật cho tớ, nếu không mà lộ ra thì hỏng hết.
  • Chú em cứ yên tâm, chúng anh sẽ bảo vệ chú em đến cùng. Mấy người kia đồng thanh quả quyết.

Thế là, chúng tôi ngồi thảo luận xem phải viết luận cương cho Hội đàn ông không sợ phụ nữ như thế nào cho ổn thỏa. Phải giác ngộ cách mạng cho các anh em bằng những ví dụ đơn giản và dễ hiểu, vì không phải anh em nào cũng có điều kiện học hành đầy đủ.

  • Đàn ông hơn đàn bà cái ấy. Cho nên, cơ thể của người đàn ông đẹp hơn cơ thể của người đàn bà. Bước đi của người đàn ông được cái ấy làm một quả thăng bằng, cho nên không bị nghiêng lệch trong dáng đi. Còn đàn bà, họ không có vật làm thăng bằng, cho nên chắc chắn họ bị lệch trong dáng đi. Tôi vừa nói, vừa làm động tác để mô phỏng cho các hội viên hiểu được. Các hội viên ngồi bên dưới, mắt tròn xoe mừng rỡ. Đúng là một tiền đề vật lý thực đáng tự hào. Lúc ấy đã khá trưa, các bà vợ sắp đi chợ về rồi. Chúng tôi phải giải tán kẻo bị lộ, hẹn ngày mai đúng giờ ấy lại tiếp tục cùng nhau âm mưu lật đổ chế độ mẫu hệ.

Ngày thứ hai:

Tôi ngồi phác thảo mấy ý kiến, các anh em đều bảo là rất hay, rất chí lí. Tôi chạy vào nhà, lấy cuốn sách cổ nhất, cuốn đầu tiên, chương thứ 3, và đọc cho các anh em nghe trọn vẹn chương đó, xem có ý tưởng nào hay không.

  • Như vậy là, Thượng Đế cho phép đàn ông được cai trị đàn bà các đồng chí ạ. Tôi diễn giải đoạn văn vừa đọc.
  • Ahihi, anh bạn xăm trổ người Thanh Hóa đáp. Anh này hay bị vợ đánh, nay bỗng dưng có lý do để trị lại vợ rồi,nghe thấy thế thì sung sướng lắm, như thể người tù sắp được ra tù. Anh hỏi tiếp: “Thế có phải là chúng ta muốn tát vợ thế nào cũng được phải không chú em Tôn Phi?”
  • Là ông tự nói đấy nhé, không phải tôi bày đâu nhé. Tôi gật gù.

Cả bọn cười vang, thật là sung sướng khi kinh điển ngay từ chương đầu tiên đã đứng về phe đàn ông. Anh nào anh nấy niềm tin quyết thắng. Nhưng có một điều không ổn. Kinh điển là một chuyện, còn sự thật minh triết hiển hiện lại là một chuyện khác. Tôi biết rằng phe đàn bà có một luận điểm mà nếu sử dụng luận điểm này thì mọi lý luận của phe đàn ông coi như đổ sông đổ biển. Đó là, trong một tế bào sống bất kỳ, ti thể của người con luôn luôn di truyền từ ti thể của người mẹ. Nói cách khác, sự sống truyền duy nhất từ người mẹ mà thôi. Tôi biết chỗ đó, biết là thua về lý thuyết rồi, nhưng không dám nói ra cho các anh em cùng nghe. Bởi nếu nói ra chân lý đó thì có khác nào là tôi- nhà lý luận đặt nền tảng- đang bàn lùi?

Tôi giả vờ đánh trống lảng, đề nghị với đám đàn ông là làm cách nào để duy trì tổ chức.
Anh thợ xây xăm trổ, trên danh nghĩa là chủ tịch hội, vừa nói vừa cười toe toét. Với anh thì chỉ cần trị được vợ, bao nhiêu tiền anh cũng không tiếc:

  • Mỗi người đóng hội phí 50 000 mỗi tháng. Tớ đóng 100 000 hai tháng đầu tiên luôn.
    Ai đồng ý thì giơ tay! Người kế toán của hội hỏi chúng tôi.

Tất cả đều giơ tay hưởng ứng một trăm phần trăm. 50 000 mỗi tháng thì có nhiều nhặn gì, tính ra thì có 2 000 mỗi ngày thôi. Tiếc gì mà không góp gạo lại để nuôi tổ chức, để mà bà vợ của mình phải sợ mình? Chúng tôi càng hả hê bàn về các kế hoạch để lật đổ chế độ mẫu hệ.

  • Bây giờ phải đặt ra các vị trí thủ lĩnh hội. Mọi người bầu đi. Một tiếng nói cất lên.
  • Chủ tịch hội là thằng này, phó chủ tịch là thằng kia, thằng thất nghiệp kia làm thư ký kiêm thủ quỹ.

Để cho dân chủ, chúng tôi có bầu bán đàng hoàng, mấy chức chủ tịch và phó chủ tịch rất dễ thông qua, vì anh nào cũng muốn làm lãnh tụ của hội cả.

  • Còn chú Phi, anh đề cử chú làm trưởng ban tuyên giáo của hội. Nào, ai đồng ý cho chú Phi làm trưởng ban tuyên giáo của hội thì giơ tay?

Tôi giơ tay lên ý kiến:

  • Tôi bầu cho đồng chí Tôn Phi, vì tôi cảm thấy tôi xứng đáng!
    Cả bọn cười vang. Tất nhiên, trước sự thành thật của tôi, hết thảy những người còn lại đều đồng ý.
    Một tiếng nói cất lên đầy lo lắng, là anh chàng học trường nhạc, vừa cao vừa gầy, nhà nghèo lắm. Anh lo lắng hỏi:
  • Các anh ơi, chúng ta mới ra mắt, đừng có phong danh hiệu nhiều như thế. Kẻo bọn đàn bà lại bảo chúng mình dám nói mà không dám làm.
    Tôi bực lắm, chỉ ngay vào anh chàng và chỉnh:
  • Thiếu danh hiệu thì cứ in ra, in ra. Chúng ta làm chuyên chính nam quyền, chúng ta sợ gì lạm phát danh hiệu?

Thật là chí lý! Cả bọn lại cười vang. Mỗi người sinh viên trong nhóm đều được tặng một chức trách nào đó, dù chỉ là tượng trưng. Cuộc cách mạng này không sợ lạm phát danh hiệu. Càng đông thành viên thì càng dễ thành công, có tiếc gì một cái tít cho thành viên mới.

Ngày thứ ba.
Trên cơ sở 50 000 phí hội hàng tháng, cứ như kiểu là phe phụ nữ trong xóm trọ không thể góp nổi, Hội chúng tôi càng đông thành viên thì càng thịnh vượng. Thế rồi, cánh đàn ông chúng tôi hả hê ra sân vườn đại học quốc gia tập thể dục. Mấy ngày đầu, ngày nào chúng tôi cũng đi tuyên truyền cho ít nhất là một người, đến khi nào người đó giác ngộ cách mạng nam quyền thì thôi. Gặp ai chúng tôi cũng tuyên truyền: “Anh ơi/chú ơi, có tham gia hội đàn ông không sợ phụ nữ không?” Người nghe hỏi: “Hội đó dùng để làm gì?” Người vận động trả lời: “Để anh em đàn ông chúng ta bảo vệ lẫn nhau, khỏi bị các bà vợ chặt đầu như vụ Bình Dương”. “Ừ cho tớ tham gia với, nhưng hội phí thì tớ không có để đóng đâu, bà vợ tớ quản hết tiền của tớ rồi.” Một người nghe lời mời vào hội đáp cách thận trọng.

Tôi hay đem quần áo của mình ra giặt ở một quán nhìn ra mặt đường, dựa lưng vào trường thể dục thể thao. Gia đình này coi tôi như người nhà. Tại đây, có ông chú bị vợ bỏ. Hai ông bà đã trên 60 tuổi cả, có con với nhau đã lớn, đã có cháu đi học lớp một rồi mà vẫn bỏ nhau cho được. Cơ mà chú nóng tính quá, mỗi khi bực thì đánh cô. Một ngày nọ, chú cầm búa đinh đập vào giữa trán cô, làm trán cô sưng lên cục bướu. Tôi cầm đồ ra tiệm giặt, bà mếu máo kể với tôi là bị chú đánh. Ba hôm sau, bà bỏ Sài Gòn về miền tây thật. Bà bỏ thật. Lần sau, tôi ra tiệm lấy đồ về mặc, lần này chỉ còn chú. Chú than là sao mà khổ quá, “vợ thì bỏ, con cái thì đi bặt tăm, tối mới về, không ai nấu cơm cho tao ăn, thà tao chết quách đi cho rồi mày ạ. ” Tôi đưa mắt nhìn chị con gái của chú khẽ trách chị không chăm bố. Chị bán nước trái cây ở mặt trước ngôi nhà, phía sau là tiệm giặt đồ ngoảnh ra bên hông, hai gian ngăn cách với nhau bởi một bức vách mỏng. Chị bận làm nước sinh tố cho khách uống, nên không có thời gian nấu cơm cho bố ăn nữa. Ông bố giận dỗi, lủi thủi đi ra đi vào, nom đến tội. Người phụ nữ chia tay, để lại cho ông nỗi đau khổ vô tận.

Ấy vậy, tôi định kết nạp chú vào Hội đàn ông không sợ phụ nữ ngay lập tức. Nhà chú rộng, có bộ bàn ghế tủ chè, trường kỷ, sau này có thể làm địa điểm họp an toàn cho hội. Tôi ngồi chỉ cho chú cách làm sao để đưa bà vợ về cho chú, nếu không thì khổ quá. Cuối cùng, vẫn không thể nghĩ ra cách nào.

  • Tao đồng ý tham gia hội đàn ông không sợ vợ của mày Phi ạ.
  • Nhầm rồi chú ơi, không phải là Hội đàn ông không sợ vợ . Tên chính xác là Hội đàn ông không sợ phụ nữ!
  • Ừ tên thế nào cũng được. Cơ mà bọn phụ nữ đúng là bị điên thật, kỳ thật, không thể hiểu nổi, thằng Phi nhỉ? Chúng ta không được sợ, không được nhân nhượng.
  • Đúng rồi chú. Đàn bà là cái đinh.
    Bỗng một tiếng cất lên từ phía sau lưng, giọng nữ rất quen thuộc:
  • Anh Tôn Phi kia, anh bảo gì cơ? Anh bảo ai là cái đinh?
    Tôi quay mặt lại nhìn. Ơ, M. ngồi uống nước trái cây trong quán, nàng ngồi đó lặng lẽ, nghe được hết chuyện nãy giờ mà tôi không biết. May mà nhanh trí, tôi chữa lại:
  • Dạ, anh có nói gì đâu. Ý anh là, em là cái đinh, anh là tấm gỗ để cái đinh cắm vào.
    M. nói nàng sinh cuối tháng 10, cung bọ cạp thuần chủng. Ai mà động đến bọ cạp, bọ cạp sẽ cho biết tay, kể cả tôi nữa. Thấy tôi nói ngọt như vậy, nàng bọ cạp kể ra cũng bớt giận, cười tươi:
  • Nói thế còn nghe được, tha cho anh lần này!
    Ông chú già ngơ ngác nhìn trưởng ban tuyên giáo của hội mà vỡ mộng. Vừa lúc nãy, tôi hứa hẹn với chú đủ điều, rằng chúng ta là nam giới, là chủ nhà, chúng ta có quyền đánh vợ. Nay, chứng kiến một lãnh đạo trẻ tuổi của hội mà lại sợ phụ nữ như vậy rồi, chú là thành viên mới nên đương nhiên mất hết cả niềm tin dành cho tổ chức, mất hết cả nhuệ khí. Chú lẳng lặng đi vào phòng trong, mệt mỏi đặt lưng lên chiếc ghế ngả một cái, nghe cái “rầm” .
10d2808a-b016-4ad5-99f5-ecd341d9f64d

Đặt mua tiểu thuyết Cô hàng xóm (tiếng Việt) của nhà văn Tôn Phi

Donate us

10,00 US$

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s