Truyện ngắn: Đại ca và tiểu muội, 4 năm gặp lại.

Figure 2. Đệ nhất phu nhân Võ Lệ Xuân.

Trong tập đoàn em gái của tôi, bé này là thông minh nhất.  Vì gương mặt thanh tú, quý phái, nên lớp đặt tên cho là “Đệ nhất phu nhân”.

Lứa chúng tôi học văn học năm 2014, đúng hạn sẽ ra trường năm 2018. Có người ra trường trước, có người sau.  

Em gái ngồi bên tôi ra trường muộn. Cũng dễ hiểu thôi, đi học toàn đi muộn. Đã vậy còn mang theo bịch súp cua, ngồi ăn trong lớp. Giờ kiểm tra, nàng toàn ngó bài của tôi. Vậy mà còn ra trường trước tôi. Lại còn được đi du học Hàn Quốc nữa.

Sang Hàn Quốc du học, vẫn ngủ gục trên bàn như hồi còn ở Việt Nam.

Một ngày năm mới, gặp lại ở Sài Gòn. Nàng có chồng và đã ly hôn chồng.

  • Anh Phi ơi. Về nước là em tới gặp anh luôn đấy. Nhớ ngày xưa đi học, anh Phi là người chuyên chọc cười những người xung quanh.
  • Cám ơn em.
  • Anh bây giờ là chủ tập đoàn rồi, nhất anh. Bên Hàn Quốc nhiều người mua sách của anh lắm đấy.
  • Anh vừa bán vừa cho.

Tôi móc điện thoại ra. Iphone 7.

  • Để anh tặng em mấy quyển. Vẫn email cũ chứ?
  • Email cũ.
  • Sang ngay. Tôi nói với nàng.

Tôi mở thư mục, tải mấy sách của mình, bắn sang máy của cô em. Chỉ 15 phút sau, 300 cuốn sách từ trong máy Iphone 7 của tôi đã nằm trong máy Samsung của nàng. Một thời đại khủng khiếp. Ngành xuất bản được lợi rất lớn trong thời đại này. Phát minh nhà xuất bản Sống Mới không phải đơn giản. Tôi đã gặp đủ các cấp chính quyền.

Nàng mở hộp ra, xem các sách. Nàng khen các sách của tôi đẹp, thử đọc vài quyển.  

  • Anh Phi ơi. Vậy em lấy cái này của anh rồi em đi bán cho người khác, anh có biết không?
  • Không biết.
  • Thế anh có cho em mang đi bán không?
  • Có. Bán được bao nhiêu cho em bấy nhiêu.
  • Vậy em không cần làm gì cả cũng có tiền à?
  • Tùy em chứ.
  • Đùa anh đấy. Bán được bao nhiêu, em chuyển khoản cho anh bấy nhiêu. Em giúp anh quảng bá sách.
  • Cám ơn em.

Hồi trước ra sân bay, anh nói:

“Quê hương

chỗ để thương, để nhớ

chớ không phải chỗ để về (*)”

Cho phép anh sửa lại như sau:

“Quê hương

chỗ để thương, để nhớ

chớ chưa phải chỗ để về (*)”

Anh muốn thay chữ “không” bằng chữ “chưa”. Vì quê hương của chúng ta chỉ bị nhiễm tà thuyết mà thôi. Nên chúng ta chưa thể về.

Bài viết đã được đưa vào sách “Cô em cùng lớp” của nhà văn Tôn Phi. Mời quý bạn đặt mua.

41qABJ0948L

Đặt mua tiểu thuyết Cô em cùng lớp của nhà văn Tôn Phi

Giá sách: PDF: 250 000 VNĐ. Sách in: 400 000 VNĐ. Số tài khoản nhận tiền đặt sách: 142720499- Ngân hàng ACB-Chủ tài khoản: Tôn Phi.

10,86 US$

Tonphi2021@gmail.com

One comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s