Truyện ngắn: Ông Charlie làm giàu từ chiến tranh.

Độ năm 2017, 2018, tôi thường xuống Vũng Tàu vào mỗi cuối tuần. Sinh viên nhưng khá là có tiền, thích đi đâu chơi cũng được, miễn là về nhà đúng giờ.

Năm 2019, 2020, tôi lên Đà Lạt.

2020 về quê.

2021 vào lại Sài Gòn, mở tập đoàn Charlie.

Chuyện kể rằng, nhà Charlie làm giàu từ chiến tranh Nga-Ukraine. Nghe tin cậu phóng viên Tôn Phi giàu có ở trên Sài Gòn, ông anh Chu Vĩnh Hải ở Vũng Tàu đâm lo, đưa cả gia đình lên Sài Gòn thăm.

Ông anh biết địa chỉ, số nhà của tập đoàn Charlie, nên sáng hôm nay hẹn, sáng mai đã đến. Chị Phương bảo là cháu  gái Thảo Ngốc rất muốn gặp lại chú Phi.

Vửa thấy tôi, cô cháu Thảo Ngốc chạy lại ôm lấy:

  • Chú Phi ơi.

Tôi bồng cháu trên tay:

  • Ơi nàng tiên nữ. Có nhớ chú Phi không?
  • Dạ có. Cháu trả lời. Sao râu chú Phi mọc ra nhiều thế?
  • Tại chú già rồi mà?
  • Bố cháu cũng già nhưng bố cháu có râu như chú đâu.
  • Tại chú thích để râu.
  • Không được, chú cạo râu đi nhé.
  • Ok, tối nay chú cạo.
  • Vâng chú Phi.

Bé Bảo An chơi với chị Thảo Ngốc. Chị Phương nói chuyện với vợ tôi trong bếp. Tôi và anh Hải mở máy tính ra đọc báo.

Năm nào, chú Phi đến Vũng Tàu, ở nhà ông anh bà chị. Anh chị có cô con gái nhỏ. Hồi ấy chú Phi chưa lấy vợ. Gi ờ chú Phi ngủ trưa, cô con gái nhỏ cầm một sợi tóc, ngoáy vào mũi chú Phi. Chú Phi không ngủ được, mở mắt ra thì thấy Thảo Ngốc cười khì khì.

Bốn năm không gặp, chú Phi đã là chủ của tập đoàn Charlie. Bố Hải, mẹ Phương và bé Thảo Ngốc vẫn làm nông dân thanh bạch ở Vũng Tàu. Thanh bạch nhưng không nghèo, có nhà chung cư.

Tuy lâu ngày không nói về chính trị, nhưng nhà báo Chu Vĩnh Hải vẫn biết nhà báo Tôn Phi- lúc này đã là doanh nhân-làm giàu từ chiến tranh. Càng có nhiều chiến tranh thì ông Tôn Phi càng giàu. Ông Tôn Phi còn đầu tư cổ phần tại mấy tập đoàn quân sự trên thế giới.

  • Chú Phi à. Làm giàu từ chiến tranh là không tốt. Anh Hải nói, ý khuyên tôi.
  • Cũng như anh thôi, nhờ chủ thuyết lạc hậu, anh mới tậu được mấy căn nhà ở Vũng Tàu. Em nói có đúng không? Tôi trả lời anh. Ngày xưa anh mua đất cũng y như tôi ngày nay. Có điều, tôi cao tay hơn.
  • Nhưng anh là khác.
  • Không được nói vậy.

Không cãi được thằng em nữa, ông anh chào thua. Xong, ông anh hỏi:

  • Thế chú em mong chiến tranh kéo dài lâu thật à?
  • Không ạ. Em chỉ nghĩ nó kéo dài 2-3 tháng thôi. Giờ đã là 2-3 năm rồi. Tóc em bắt đầu có sợi bạc rồi.
  • Anh biết. Người đi trước gật đầu. Thế chú Phi thích hay không thích chiến tranh xảy ra ?
  • Nó cần phải xảy ra, để làm lộ ra nhiều thứ. Tôi trả lời.

Vợ tôi, chị Phương, con gái tôi, và cháu Thảo Ngốc, đi chợ trưa về. Hai người đàn ông cũng thôi câu chuyện, chia nhau làm mấy việc nặng trong nhà.

Riêng chị Phương nhìn tôi, có thoạt buồn.

  • Sao chị lại nhìn em như vậy ?
  • Chị thích cậu sinh viên Tôn Phi ngày xưa hơn. Chị không thích nhà tư bản Tôn Phi bây giờ.

Vợ tôi nói xen ngang :

  • Chị nói đúng đấy. Em cũng thích anh Phi ngày xưa hơn. Em không thích anh ấy bây giờ. Em khuyên mãi mà anh ấy không có nghe.

« Không hiểu sao tôi lại lấy được anh cơ chứ. » M. vừa nói vừa khóc. Nói xong, M. bụm tay che miệng khóc, rồi lên phòng riêng.

Viết tại quận 7, Sài Gòn, ngày 05 tháng 05 năm 2022

Tôn Phi (Triết gia Lê Minh Tôn)

Liên lạc tác giả: tonphi2021@gmail.com

Phone, Whatsapp, Signal: +84344331741

Bài viết được đưa vào truyện ngắn Mẹ và con gái của nhà văn Tôn Phi đã phát hành trên Amazon.

One comment

  1. Chiến tranh không phải ở Việt Nam, mà ở tận hai Nước ngoài, việt Nam hoà bình, nên chuyện làm giàu là bình thường. Nghĩ giàu ắt sẽ làm được, chứ nghĩ mà không làm thì mới không tốt… Đàn ông con trai phải bản lĩnh, dám nghĩ và dám thực hiện.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s