Truyện ngắn: Gia đình Charlie đi ăn sáng.

Cô Võ Lệ Xuân về Việt Nam, nghỉ ngơi tại nhà bố Phi và mẹ M.

Buổi sáng, bố Phi đưa bé Bảo An và cô Lệ Xuân đi ăn bún bò.

Bé Bảo An nói với cô Võ Lệ Xuân:

⁃ Cô Lệ Xuân ơi. Cô cho cháu 200.000 VNĐ đi. Cháu mua vải may áo, được 2 cái cháu tặng cho cô một cái.

Con bé nói ngọt quá. Lệ Xuân nhoẻn miệng cười, rồi rút từ ví ra tờ 500 000 VNĐ đưa cho bé Bảo An. Song cô không cho cháu ngay, mà chọc:

⁃ Bảo An xin bố Phi ấy. Bố Phi là nhà tư bản, đứng đầu ngành xuất bản. Còn cô, cô làm công chức làm gì có tiền.

⁃ Cô ơi. Bố Phi của cháu không có tiền đâu. Tối qua, cháu sang ngủ với bố mẹ. Mẹ bảo bố: “Anh Phi chưa đi đến chợ đã hết tiền”.

Lệ Xuân nhìn tôi, nghiêm mặt. Về nguyên tắc, con nít trên 3 tuổi là phải ngủ giường riêng, không được ngủ chung với bố mẹ.

⁃ Anh xin lỗi. Tôi nói với Lệ Xuân.

⁃ Xin lỗi cái gì. Anh cưng con bé rồi làm hư con. Lo mà học để mà giáo dục con trẻ đi.

⁃ Dạ.

Bé Bảo An mách với cô Lệ Xuân:

– Cô ơi. Bố Phi bóc lột sức lao động của nhân viên. Bố lừa mọi người tăng ca ngày chủ nhật kiểu rằng: ” Em chưa người yêu, em chưa gia đình nên cống hiến Cho công-ty nha “.

Cô Lệ Xuân bảo:

– Nói với các nhân viên nói với sếp: em mà ế mốt sếp chịu nha.

Bài viết đã được đưa vào sách Gia đình Charlie của tác giả Tôn Phi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s